Hãy nói lời yêu thương

 

Vài năm trước, một người bạn nói với tôi: "Hãy nói với mẹ bạn bạn yêu mẹ biết nhường nào trước khi quá muộn." Lúc ấy, tôi vẫn còn tin vào sự vĩnh cửu, và tâm trí non nớt của tôi cho rằng tôi vẫn còn rất nhiều thời gian.

 

Cho đến khi mẹ tôi mất vào tháng 10 năm 2008 vì bệnh Alzheimer, không hề hay biết bà đã được yêu thương và kính trọng như thế nào, không những bởi tôi, mà còn bởi tất cả những con người xung quanh bà. Bà đã tạo cảm hứng sống và trao niềm yêu thương đến tất cả những người bà từng gặp.

 

Trong gần ba năm qua, tôi đã cố gắng hết sức để thể hiện tình yêu thương của tôi dành cho bà. Tôi tặng bà những món quà và những bức thư viết về những kỉ niệm của tôi và bà, cùng với những bức ảnh chụp hai mẹ con. Nhưng dần dần, bà không còn nhận ra những vật kỉ niệm của chúng tôi nữa. Bà bắt đầu phải ghi chú lại từ những thứ đơn giản nhất tưởng chừng chúng tôi không thể quên.

 

Tôi cảm thấy hoảng loạn khi chứng kiến mẹ tôi dần lạc vào sự mụ mị không lối thoát. Tôi đi cầu nguyện, cầu cho Chúa phù hộ mẹ tôi khỏi bệnh, để tôi được nhìn thấy người mẹ khoẻ mạnh và tràn đầy sức sống như trước kia. Nhưng Chúa không thể giúp gì khác, ngoài việc cho tôi thêm một vài năm sống với mẹ trước khi bà ra đi.

 

Một thời gian ngắn sau khi chẩn đoán mắc bệnh, mẹ tôi bắt đầu cáu gắt nhiều hơn. Bà hay khó chịu và mắng tôi vì những chuyện nhỏ nhặt. Bà liên tục kêu ca về việc nhà cửa không ngăn nắp, quần áo nhàu hay hoá đơn điện nước. Bà khó chịu với mọi thứ vì bà cảm thấy mình không thực sự đang sống, mà chỉ đang tồn tại mà thôi. Bà không thể tự mình lo được những việc đơn giản mọi ngày, như nấu nướng hay dọn dẹp. Căn nhà của bà dần trở nên ẩm mốc, và dù tôi đã cố gắng đến giúp và chăm sóc bà mỗi cuối tuần, nhưng không khí trong ngôi nhà không thể bớt u ám.

 

Rồi mẹ tôi được chuyển vào viện dưỡng lão. Tôi không muốn bà phải sống trong viện, nhưng điều kiện không cho phép tôi có thể chăm sóc bà chu đáo như những bác sĩ. Ngày bà vào viện cũng là lúc tôi cảm thấy buồn và vô cùng áy náy. Tôi không chăm sóc bà được nữa, và tôi cũng đã chẳng kịp nói lời yêu thương khi bà còn nhận thức được về thế giới xung quanh.

 

 

Viết bình luận

(success)


Tin khác

Đặt câu hỏi cho chuyên gia
Video
GS Phạm Thắng – GD bệnh viện Lão Khoa Trung ương định hướng để giới chuyên môn áp dụng phương pháp mới điều trị cho bệnh nhân.
GS Lê Đức Hinh – Chủ tịch Hội thần kinh học Việt Nam ghi nhận hiệu quả của Hộ Trí Vương trong việc điều trị suy giảm trí nhớ.
Tai biến thầm lặng - sát thủ của nhận thức và trí nhớ
Hộ Trí Vương